|
TS. Nguyễn Vân Phổ Trong bài viết này tác giả phân tích ngữ nghĩa của từ "mới" dưới góc độ nhận thức. Tác giả cho rằng "mới" là một ý niệm liên quan đến nhận định của người nói về sự vật, dựa trên trục quy chiếu (thời gian) của người nói. Theo đó, những dấu hiệu trên trục "cũ-mới" chỉ là những dấu hiệu hình thức và không mang tính tất yếu. Cũng trên cơ sở đó, tác giả lập luận rằng bản chất ngữ nghĩa của "mới" tính từ và "mới" vị từ tình thái (phó từ) là thống nhất, nghĩa là cùng dựa trên trục quy chiếu về thời gian của người nói. Tuy nhiên, thuộc tính "mới" của một sự tình khác với thuộc tính "mới" của sự vật, dẫn đến sự khác biệt về vị trí và khả năng kết hợp của từ "mới". Tác giả cũng phân tích rằng những ấn tượng về tính chất "sớm", "ít", "muộn", và cả quan hệ mang tính "điều kiện" mà từ "mới" tạo ra chung quy có cơ sở ở sự phát triển nhận thức, nghĩa là những ý niệm đó chỉ là những ý niệm thứ sinh; và được thể hiện bằng các dấu hiệu ngữ pháp.
|
|
Last Updated ( Wednesday, 18 June 2008 )
|